Tại vì răng 1 Những ngày trước Tết bạn lái xe vượt chặng đường dài hơn nghìn cây số để về nhà

Tại vì răng?
1. Những ngày trước Tết, bạn lái xe vượt chặng đường dài hơn nghìn cây số để về nhà. Newsfeed của mình liên tục hiện lên những địa điểm bạn check in trong suốt chuyến đi: những khu nghỉ dưỡng sang trọng, những hình ảnh và captions gợi lên sự thành đạt và viên mãn.
Ngày gặp nhau, bạn hồ hởi nói cười, hỏi thăm người nọ người kia, kể về những thành công làm nên bạn của ngày hôm nay, một hình ảnh tương phản hoàn toàn với bạn của thời áo quần phong phanh co ro trong lớp học những ngày đông giá lạnh. Mình lặng yên nghe bạn kể, và lặng yên mỉm cười khi bạn hỏi: ‘Tại vì răng mi không nói chi?’
2. Ngày Tết, bạn tất tả đạp xe đến nhà tìm thăm mình, cất tiếng gọi run run từ ngoài cổng. Dáng người bạn gầy gò như cô học trò độ tuổi lên 10. Gương mặt bạn hõm sâu, nét sống động chỉ còn trên đôi mắt mở to thật buồn và đôi môi khô đang mấp máy. Tuổi 43, bạn lọ mọ súc chai, dán nhãn thuê cho nhà hàng xóm để kiếm những bữa ăn tằn tiện qua ngày. Bạn nhận tiền trợ cấp hàng tháng của chính quyền vì chứng động kinh ngày một nặng thêm. Bạn nuôi mẹ già lú lẫn cứ thích mở cửa đi lang thang và ăn sạch những đĩa đồ lễ trước khi bạn cúng Giao Thừa.
Mình lặng yên nghe bạn kể, trong tâm trí hiện lên hình ảnh một buổi sáng tình cờ được nghỉ mấy tiết học, mình chạy sang nhà bạn có khu vườn rộng ở gần trường, thèm thuồng nhìn những trái chanh căng mọng lấp ló giữa những chiếc lá mướt xanh. Bạn lén lút nhìn quanh, hái một trái rồi dúi vội vào tay mình: ‘Mi cất nhanh đi cả Mẹ tau thấy rồi la tau chừ!’ Đôi mắt bạn mở to sóng sánh, hệt như những giọt nước đọng trên lá đang lấp lánh dưới ánh nắng buổi sớm mai.
Mấy chục năm trôi qua, bạn và mình đã đi hai con đường khác biệt, kỷ niệm cũng không nhiều. Những lần nghe Mẹ kể về hoàn cảnh của bạn, mình chỉ biết gửi bạn dăm món quà nhỏ để sẻ chia. Những cuộc điện thoại chớp nhoáng của bạn gợi lên trong lòng mình những xót xa thương cảm, rồi những tất bật của riêng mình cũng khiến những lát cắt cuộc đời bạn nhanh chóng bị lãng quên. Nay có một khoảng lặng ngồi nghe bạn kể, giọng kể ngắt quãng, run rẩy của bạn chạm vào một miền đau, thăm thẳm. Mình gần như mất hẳn khả năng ngôn ngữ, nắm tay bạn, dúi vội chiếc phong bì mừng tuổi, hệt như ngày xưa bạn dấm dúi tặng mình trái chanh hái trộm.
Giọng bạn rưng rưng qua điện thoại: ‘Tại vì răng mi thương tau rứa mà mi không nói chi?’ Mà biết nói chi? Mà nói chi thì liệu có cần thiết? Nửa cuộc đời rồi, đứng trước hai người bạn với hai số phận hoàn toàn khác biệt, mình chỉ biết lặng yên để nghĩ và ngẫm. Nửa cuộc đời sau liệu hai người bạn ấy sẽ đi hai con đường khác nữa? Và nếu vậy thì tại vì răng?
Có những câu hỏi chỉ có cao xanh mới có thể trả lời.

發佈留言

發佈留言必須填寫的電子郵件地址不會公開。 必填欄位標示為 *